Ba năm trước cha nó qua đời vì một tai nạn bất ngờ, nó như chết lặng đi khi nghe tin sét đánh ấy. Phải mất một thời gian rất dài nó mới có thể nguôi ngoai nỗi đau này

Ba năm trước cha nó qua đời vì một tai nạn bất ngờ, nó như chết lặng đi khi nghe tin sét đánh ấy. Phải mất một thời gian rất dài nó mới có thể nguôi ngoai nỗi đau này.

Hôm nay, trong lúc dọn phòng cho cha để cất đồ vào kho, nó vô tình nhìn thấy một bức thư được đặt ngay ngắn trong một chiếc hộp cũ kĩ mà cha nó luôn giữ gìn hồi còn sống, nó lật giở bức thư ra, đọc chậm rãi từng dòng từng dòng

“ Thùy Trang yêu quý của ba!

Khi con đọc được bức thư này, có lẽ ba cũng không còn trên cõi đời này nữa. Ba biết ba như vậy là có lỗi với hai mẹ con, nhưng con đừng giận ba nhé. Ba hiện tại mắt đã không còn tinh nữa, tinh thần cũng không còn minh mẫn nữa rồi. Ba viết bức thư này bởi có rất nhiều điều muốn nói với con, ba sợ không nói bây giờ thì không kịp nữa con ạ.

Năm nay con đã là cô sinh viên đại học năm nhất , nhưng ba thấy tính cách con vẫn còn bồng bột quá, luôn luôn làm việc theo cảm xúc, con cứ như một đứa trẻ không chịu lớn vậy. Ba có rất nhiều điều giấu kín trong lòng, hôm nay, cho dù đúng hay không ba cũng sẽ nói ra hết , ba mong con sẽ nhẫn nại mà nghe ba “càm ràm” nhé!

Ba nhớ khi con còn đang trong bụng mẹ, ba đã rất mong mỏi được gặp con. Đêm hôm ấy , tiếng khóc chào đời của con phá tan bầu không khí yên tĩnh ở bệnh viện,  ba vui mừng khôn xiết, niềm vui này thật không thể diễn tả thành lời, ba nghĩ rằng, dù con là trai hay gái ba cũng sẽ yêu thương con với tất cả tình yêu của một người cha.

  Khi cô y tá bế con ra, nhìn thấy hai má bầu bĩnh và đôi mắt lanh lợi, thông minh của con ba hạnh phúc vô cùng. Niềm hạnh phúc đi cùng lo lắng, ba lo rằng liệu con có biết đi không, biết nói không, trí não có phát triển bình thường không. Cho con ăn, đưa con đi kiểm tra sức khỏe, cho con ra ngoài tắm nắng..tất cả những việc ấy đều ba đảm đương hết, ba không cảm thấy vất vả gì cả, ngược lại ba rất hạnh phúc và mãn nguyện khi được chăm sóc thiên thần nhỏ bé của ba.

2189father-daughter-b5fac

 Còn nhớ lần đầu con biết lẫy, biết bò, biết nói, biết ngâm thơ, ba đã vô cùng tự hào, ba hãnh  diện khoe với các cô chú hàng xóm : “ Cái Trang nhà tôi nó đã biết đọc thơ rồi cô chú ạ”. Khi con đi học mẫu giáo, tuần đầu tiên đến trường ngày nào con cũng khóc nhè nhớ ba mẹ, cô giáo còn bảo nếu con còn khóc nữa sẽ không nhận con vào học đâu, thế rồi con cũng quen dần với trường lớp, bạn bè, con còn khoe hôm nay con bạn Minh Anh cho kẹo mút nữa. 

Con còn nhớ những sáng sớm ba bắt con dậy để chạy quanh sân vận động gần nhà không, con muốn con gái của ba có sức khỏe thật tốt, ấy vậy mà ngày nào con cũng chạy bộ theo ba, từ đó con bớt ốm vặt, con gái của ba cừ lắm. Ba chỉ mong con luôn sống vui vẻ, có một sức khỏe thật dẻo dai. Ba mong con không ngại đối mặt với thất bại,mong con luôn ngẩng cao đầu trước mọi thử thách, như vậy là con cũng đã thành công rồi đó. Hãy nhớ rằng mọi nỗ lực của con đều sẽ được đền đáp xứng đáng.

Ba mong con luôn chủ động trong cuộc sống của mình, ở trường lớp, thầy cô chỉ là nguồi hướng dẫn còn con sẽ là người lựa chọn và tìm cách giải quyết vấn đề. Hãy sống với tấm lòng bao dung nhân hậu, cuộc sống sẽ có lúc thăng lúc trầm, có ngày nắng thì cũng sẽ có ngày mưa, thế giới muôn hình vạn trạng, có hoa tươi thì cũng sẽ có hoa độc, lựa chọn cái nào đều do con quyết định.

Ba mong con luôn biết chia sẻ với ba mẹ về những điều xảy ra xung quanh cuộc sống của con, chuyện học tập, bạn bè có gì hãy tâm sự cùng ba mẹ, hãy coi ba mẹ như người bạn tâm giao của con nhé.

Con gái à, các con được sinh ra trong một thời đại không giống với ba mẹ, dù vậy các con hãy học hỏi kinh nghiệm của người đi trước, hãy tự lực, tự cường, tạo dựng một tương lai xán lạn. Ba tin tưởng con gái của ba sẽ thành công, hãy nhớ rằng con mãi là báu vật của ba mẹ con nhé.

Ba yêu con gái của ba nhiều lắm!”

Xem thêm“Tấm thiệp mời” về nhà giúp cô con gái nhận ra ba không vô tâm như mình nghĩ

Theo Thu Hương/ Một Thế Giới