Tôi đã luôn oán trách ông ấy mà không biết rằng những điều kiện mà ông muốn tôi làm đều vì muốn tốt cho tôi.

Bởi vì mua nhà, chúng tôi dốc tất cả tiền tích lũy, vay mượn ra. Thế nhưng số tiền đó vẫn không đủ. Vợ tôi nói:

Hay là anh hỏi bố mẹ xem. Đợi có tiền rồi chúng ta lại trả họ.”

Nghe vậy, nhưng lòng tôi vạn vạn không muốn.

Xem thêm:Bài thơ cảm động triệu trái tim của một cậu bé mắc bệnh tự kỷ

Trong ấn tượng của tôi, bố không hề thích tôi mà tôi cũng chẳng thích ông ấy. Thậm chí còn có chút oán hận ông ấy.

bo-con-blogtamsu

Hơn 30 năm rồi, tôi chưa thấy ông ấy cười với tôi một lần nào. Cả ngày ông ấy nghiêm mặt cau có hết sai tôi làm cái nọ lại làm cái kia. Việc gì ông ấy cũng bắt tôi làm. Chỉ cần tôi hơi than vãn thì ông ấy đã mắng mỏ tôi nói:

“ Đồ con lợn, chỉ ăn với ngủ không làm được việc gì ra hồn cả! Còn không đáng đứng dậy đi làm đi!”

Hơn 30 năm rồi, tôi chưa bao giờ nhận được một lời khen nào từ ông ấy cả. Còn nhớ có lần khi tôi đạt giải nhì kì thi thành phố, vui mừng hớn hở muốn về khoe với ông ấy. Nào ngờ ông ấy lạnh lùng nhìn tôi rồi nói:

“ Có gì đâu cơ chứ? Có giỏi thì sao không đạt giải nhất đi?”

“Thế nhưng..”tôi muốn nói với ông ấy rằng, cả trường chỉ có mình tôi đoạt giải. Chưa kịp nói ông ấy đã cắt lời tôi nói:

“ Không phải giải nhất thì chẳng có gì đáng để tự hào cả!”

Tôi vừa ấm ức vừa tổn thương, nóng vành mắt nhưng cố kìm nước mắt quay đầu đi về phòng. Mẹ tôi an ủi nói:

“ Sao phải khóc chứ? Mẹ mua siêu nhân cho con!”

Bố tôi lại cao giọng nói:

Không phải giải nhất thì có cái gì đáng giá chúc mừng chứ?”

Tôi tức đến không thở được. Cắn răng thề rằng nhất định sẽ đạt được giải nhất cho ông ấy xem.

bo-con-blogtamsu.jpg 3

Hơn 30 năm rồi, ông ấy rất ít quan tâm đến tôi. Năm tôi học cấp ba, tôi nhất quyết ở nội trú chẳng bao giờ về nhà. Lên đại học cũng chỉ có mẹ lên thăm tôi. Mẹ nó ông ấy ở nhà nhiều việc bận không đến được. Tôi bất bình trong lòng nhưng cũng chẳng nói gì. Nỗi oán trách của tôi với ông ấy cứ chất chồng lên nhau ngày một nhiều.

Tốt nghiệp rồi, tôi ở lại thành phố luôn không chịu về nhà. Ông ấy vẫn gọi điện cho tôi nói tôi nên về quê mà sống. Nhưng tôi từ chối thẳng thừng cuối cùng kết thúc điện thoại trong không vui.

Lần này muốn mượn tiền ông ấy. Vốn tưởng rằng ông ấy sẽ từ chối. Không ngờ ông ấy không từ chối chỉ là đưa ra thêm vài điều kiện. Muốn tôi dành riêng một tầng lầu đón ông ấy và mẹ lên ở chung. Tôi không hề muốn đáp ứng. Thế nhưng nếu không đồng ý thì biết lấy tiền đâu ra. Tôi ngày một chán ghét ông ấy.

bo-con-blogtamsu.jpg 2

Ngày nghỉ tôi cố sao để không về nhà, kể cả có về nhà tôi cũng chẳng muốn nói nhiều với ông ấy nửa câu.

Mẹ tôi biết rằng tôi vẫn trốn tránh ông ấy. Nhân dịp ông ấy không ở nhà, bà hỏi tôi:

“ Con vẫn còn tức giận bố con à?”

Xem thêm:Không thu tiền taxi của người phụ nữ mù, tài xế nhận được điều bất ngờ sau đó

Tôi mím môi không nói.

“ Thực ra, hai bố con mày đều ngang bướng giống nhau. Có chuyện gì cũng cố giữ ở trong lòng chẳng bao giờ chịu nói ra. Ông ấy đi đâu cũng khoe con tài giỏi lắm, thông minh lắm… thực ra ông ấy là người thực thà, chịu khó chịu khổ. Vì con ông ấy làm không biết bao là việc. Bởi vì con vừa bé vừa còi, ông ấy mới bắt con sáng nào cũng tập thể dục, việc nào cũng bắt phải làm để vận động cơ thể. Con học hành giỏi giang, ông ấy đi khoe khắp xóm nhưng chẳng bao giờ về nhà khen lấy một câu. Con học đại học, ông ấy chẳng đến thăm con được vì đi làm thêm, kiếm tiền cho con cuộc sống đầy đủ hơn chứ nhà mình đâu có dư giả gì mà cho con học đại học. Con chẳng về nhà ông ấy nhớ lắm. Sức khỏe ông ấy không còn như xưa, cũng chỉ muốn ở cạnh con nhiều hơn mới ra điều kiện với con vậy thôi. Con tha thứ cho ông ấy đi…”

Thì ra, bấy lâu nay tôi vẫn hiểu lầm ông ấy!

Thu Hương/ Theo Thethaovaxahoi.vn